Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

Tu*`ngay` chuyen^? den^' xom' tro. E Long chi? quý môi~ minh` chi Lan. Vi` chi y' trong^ xi` tin lam' y'. Nhin` chi y' -dang' yeu^ cuc*. Uoc' j` minh` dc o*? day^ mai~ đê? ngay` nao` cung~ đc nhin` thây' chi. Lan xi` tin va` nghe chi y' hat'. Minh` hâm mô. vô cung` y'.

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

Ôi! Phụ nữ

Một bà lên tiếng trong rạp hát: "Tôi không hiểu tại sao giữa chúng ta lại có một ghế trống thế này nhỉ, như là chẳng có ai dám ngồi vậy!"

Bà kia đáp lại với vẻ mặt buồn bã:

- Đấy là chỗ của chồng tôi đấy bà ạ. Chúng tôi đã giữ chỗ trước khi ông ấy chết!

- Sao bà không mời người thân hoặc bạn bè ngồi vào đó?

- Làm sao được. Bà góa thở dài. Họ còn đang bận đi dự đám tang của ông ấy!


oOo


Trên xe buýt chật ních giữa giờ cao điểm, một cô gái kêu lên.

- Này anh bạn trẻ, cứ mỗi lần xe dừng bánh là anh lại áp chặt vào tôi, lần thứ ba rồi đấy.

- Nhưng xe chật thế này thì tôi có thể làm gì được?

- Thì anh cứ làm gì mà chẳng được?

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

he he


















Anh Hot






















Hot

















Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

vô tư

Trong một cuộc phỏng vấn tuyển nhân viên:
-Cô có bằng C Anh văn chứ? -Thưa chưa, nhưng ông đừng lo, tôi sẽ học...
- Vậy cô biết sử dụng vi tính không?
-Thưa chưa, nhưng ông đừng lo tôi sẽ học ngay.
-Thế cô có chồng chưa?
-Dạ có, nhưng ông đừng lo, tôi sẽ...ly dị ngay thôi!

Tâm sự

Một cô gái nói chuyện với bạn:


- Hôm kia, mình với chồng vừa cãi nhau kịch liệt vì anh ta cứ hay uống rượu. Thế là hai người chẳng ai nói với ai nữa! - Thế anh ta đã làm lành với cậu chưa?


- Tối qua, anh ta đã hỏi chuyện mình rồi!


- Anh ta hỏi gì?


- Anh ấy bảo: Em có thấy chai rượu uống dở của anh để đâu không?

Thắc mắc

Cô giáo: Thượng đế tạo ra người thứ nhất là Adam. Sau đó người dùng xương sườn của Adam để tạo ra người thứ hai là Eva. Học sinh: Thưa cô, thượng đế tạo ra Adam và Eva thì chúng em biết rồi. Chúng em muốn cô kể cho chúng em nghe cách để tạo ra những người kế tiếp thôi ạ.

Lời giải trình

Vợ đánh điện khẩn cho chồng đang đi nghỉ một mình ngoài biển: "Anh yêu! Nên nhớ anh là người đàn ông có vợ". Và đây là bức điện hồi âm: "Anh rất tiếc rằng bức điện của em tới trễ mất 3 ngày".

Lần đầu làm chuyện ấy



Đặt tay lên ngực cô bạn gái là dân công nghệ, chàng khẽ hỏi một cách tò mò: "Cái gì đây?" "Dàn loa 2.1", cô nàng khúc khích trả lời.


"Cái gì đây?"


"Nút chỉnh volume".


"Sao anh vặn max mà không có tiếng?"


"Dốt ạ, anh phải cắm phích điện vào ổ đã chứ".

Làm thế nào bố mẹ sinh được con?

Một cậu bé hỏi bố mình: "Bố ơi! Con được sinh ra như thế nào hả bố?" Người cha là một kĩ sư công nghệ thông tin đang lướt web bèn ứng khẩu trả lời cậu quí tử. "Mẹ và bố cùng duyệt web trên một chiếc giường. Cha kết nối với mẹ. Cha upload dữ liệu từ một cái USB sang cho mẹ. Sau khi download hết về, mẹ sửng sốt thông báo là mẹ không cài một chương trình anti-virus nào cả, trong khi đó, bố cũng không cài đặt Firewall".


"Rồi thế nào nữa hả bố?"


"Cả cha và mẹ đều cố gắng xoá bỏ số dữ liệu trên, thậm chí là format lại ổ nhưng không kịp. Vậy là sau 9 tháng 10 ngày, con được sinh ra đời".

Thư tỏ tình dễ thương

Anh kính mến!

Không biết có đường đột quá không khi em viết thư cho anh. Em chưa biết nhiều về anh, chỉ vì con tim cháy bỏng yêu thương cứ xúi bẩy em gửi đến anh những lời gan ruột này. Vậy là em chỉ còn biết hăm hở viết thôi.

Anh ạ!

Em đã đọc ở đâu đó về những mối tình câm lặng mà dân gian hay rỉ tai nhau gọi mỹ miều là tình đơn phương. Quả thực thời buổi này mà vẫn còn những người yêu mà không dám ngỏ thì nói thật em phục họ lắm lắm. Em cho họ xứng đáng là người nổi tiếng, bình sinh em lại không thích làm người nổi tiếng vậy nên em đành chắp bút và trải lòng mình với anh.

Anh mến thân!

Thành thực mà nói ngay từ những giây phút đầu gặp gỡ em đã bị ấn tượng về anh, không hẳn là vì hai chúng ta là hai kẻ cô đơn trong một nhóm bạn có đôi có lứa đi hát karaoke đâu, mà cũng không phải em bị hút hồn bởi giọng hát mượt mà của anh khi ca bài “Thương nhau lý tơ hồng”, và tất nhiên càng không phải em háo sắc đến mức thích vẻ bề ngoài của anh, mặc dù ai cũng phải công nhận anh đẹp trai và toàn diện.

Thế căn cớ làm sao em lại để ý đến anh nhỉ? Có lẽ vì em có cảm nhận con tim mình có lý khi nó đang nguyện hoà chung nhịp đập với trái tim anh. Cũng chỉ vì dường như đâu đó có sự đồng điệu giữa chúng ta. Em cũng đã có một lần yêu mà không dám nói, để rồi khi “họ” lấy vợ và đi xa rồi em mới hay ngày đó anh ấy cũng thích em nhưng không thấy có tín hiệu gì đáp trả, vả nữa anh phải đi xa mà chẳng có động lực nào níu lại...

Chẳng phải kể anh cũng biết, ngày đó em tiếc hùi hùi ra sao vì đã để lỡ cơ hội của đời mình. Chính vì thế, giờ em sẽ không tái phạm nữa. Em đã hứa với lòng mình khi nào gặp một người mình yêu mến và cảm thấy phù hợp sẽ không bao giờ bỏ lỡ, và em cũng chỉ nhớ về anh "con cá hụt" đó với lòng biết ơn sâu sắc, bởi anh ấy đã mang đến cho em bài học về sự cần thiết phải thẳng thắn thừa nhận tình cảm của mình kịp thời và đúng lúc.

Con tim không có lỗi. Từ xa xưa khi tạo ra con tim thượng đế đã không cho nó đôi mắt, cũng là để mọi việc phải được cảm nhận từ sâu thẳm lòng mình, chứ không phải đặt lên bàn cân so bì lạnh lùng, toan tính. Và em rất hi vọng rằng anh cũng khẳng khái như thế, “có yêu thì nói rằng yêu, chẳng yêu thì nói một điều cho xong”.

Danh ngôn có câu: “Con người ta chỉ ân hận vì đã nói chứ ít ai ân hận vì đã im lặng”, nhưng theo em trong tình yêu thì nên ngược lại, không ai trách bạn khi đem trao gửi tình cảm cho người khác. Vả lại, bạn mất gì nếu bạn hỏi. Tất nhiên sẽ được nhiều hơn là mất.

Anh à!

Em sẵn sàng đón chờ câu trả lời của anh. Nếu anh cũng quý mến và có tình cảm với em thì đều đó thật tuyệt, chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn tìm hiểu, em sẽ tạo điều kiện, cơ hội cho anh tỏ tình trước.

Còn nếu anh không yêu em, anh sẽ nói với em để em còn biết định hướng tiếp theo cho con đường đi của mình, trong lòng khỏi phải trăn trở, “bói” xem ai kia “yêu” hay “không yêu” mình. Mọi việc sẽ dễ dàng xiết bao.

Nếu anh nói anh cũng quý em song anh có bạn gái rồi thì em cũng xin cảm ơn anh đã thẳng thắn nói ra với em sự thật nghiệt ngã đó. Em sẽ buồn trong một ngày sau rồi thôi, sẽ mỉm cười vì chí ít mình cũng đã thật thà với lòng mình, bày tỏ được tâm tư, tình cảm. Và em sẽ tỉnh táo để tìm một ngõ rộng, một đường quang mà bước tới, không phải chen lấn theo một ngõ chật, len lỏi vào một con đường chỉ dành cho hai người làm chi.

Em không sợ mang tiếng “cọc đi tìm trâu”, bởi theo em, tình yêu không có lỗi, trái tim không có tội, nó có quyền trao gửi bất cứ đâu, quan trọng là sau đó thì cân nhắc xem có phù hợp.

Và cuối cùng em xin được nói với anh điều quan trọng nhất trong lá thư này. Em yêu anh!

Anh yêu em, không phải do duyên số

Anh vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "duyên số" thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế mà làm gì?

Anh yêu em, không phải do duyên số, anh tìm đến và chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho anh yên bình.
Anh vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, khi cuồng, khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi bình ổn chưa em? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau…

Em ạ! Anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Nếu thấy nhạt và thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Anh cần một người yêu mở lòng cho Anh, để anh được ân cần, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.

Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu anh, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đủ để cưới nhau, rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Buông ra thì dễ!
Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi"?!
Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt anh thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm.
Anh đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của anh. Dù sau này ai đó có yêu anh nhiều hơn em, bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, anh yêu em!

Kỹ năng viết thư "tỉnh tò"

Bạn muốn công khai bày tỏ tình cảm của mình với nàng nhưng lại không có can đảm để “mặt đối mặt” với người ấy. Thế là đành nhờ lá thư để giải bày tâm sự. Trước khi cầm bút, hãy chú ý những điều cấm kị sau đây nhé!


1. Suy nghĩ “bảy lần” trước khi viết


Nếu bạn muốn thể hiện những tình cảm thầm kín nhất của mình thì việc chọn lá thư tình để khởi động chiến dịch giăng câu là cách tốt nhất. Nhưng hãy nhớ rằng, bạn phải cẩn thận khi chọn lựa ngôn từ đấy nhé! Gương một khi đã vỡ cho dù có được gắn lại thì những vết nứt trên gương vẫn còn đó. Vì thế, hãy tôn trọng nàng bằng cách cẩn thận khi diễn đạt cảm xúc cũng như nàng cũng đã tôn trọng khi đọc “tác phẩm” của bạn. Con gái là tác phẩm đẹp nhất của Chúa trời, vì thế đừng làm tổn thương nàng chỉ vì một phút bất cẩn nhá!


2. Mr. Top ten


Con trai thường nghĩ rằng con gái chắc chắn sẽ thích những hot boy học giỏi, đẹp trai, và đó là lý do tại sao các nàng thường lắc đầu lè lưỡi khi đọc phải thư của Mr. Top ten! Đừng vội đánh bóng bản thân qua thư tình (còn có khối thời gian cho bạn tự khẳng định mình mà) vì người ta chỉ thích những lá thư “từ trái tim đến trái tim” mà thôi. Hãy cho nàng biết rằng bạn yêu nàng chỉ vì chính nàng và cũng mong nàng có thể yêu bạn vì chính con người bạn. Hãy thể hiện tất cả những cảm xúc của bạn qua trang giấy, rằng: bạn đã mong chờ bóng hồng xuất hiện ở trạm xe buýt biết bao, và cũng chẳng thể đếm nổi bao nhiêu cái liếc trộm nàng, cả những nỗi buồn vu vơ khi thấy nàng lại có thêm “đuôi”…


3. Sến như… con hến


Hãy bắt đầu lá thư bằng một dòng chữ nhẹ nhàng. Nếu đây là lần đầu bạn gửi thư cho nàng, hãy gọi nàng bằng tên. Điều này sẽ tạo cho nàng cảm giác thân thiện-vì cách viết sến rện có thể giết chết mối tình chớm nở đó nha. Trong thân bài, bạn nên nói cho nàng biết "lịch sử" hình thành tình yêu của bạn dành cho nàng từ ngày lần đầu tiên và hôm nay bạn muốn bày tỏ tình cảm của mình với nàng. Đừng quên nói với nàng rằng bạn đã "chết" vì nàng từ ánh nhìn đầu tiên.


Đừng vội ngạc nhiên nếu một nửa của bạn cũng muốn bạn viết thư tỏ tình cho nàng. Cách dễ nhất để hâm nóng tình yêu không gì dễ hơn là một lá thư tình đấy nhé! Nói cho nàng biết rằng nhờ có nàng, thì bạn mới được như ngày hôm nay. Bạn mắc nợ nàng và cuộc sống của bạn không biết sẽ ra sao nếu không có nàng. Cuối cùng nhưng cũng không kém phần quan trọng, là nói với nàng rằng bạn sẽ luôn là bờ vai cho nàng khi nàng cần, và bạn sẽ luôn nắm lấy tay nàng.


Bạn biết không, đôi khi một lá thư tình có thể để lại dấu ấn không phai đối với một người nào đó. Do đó, hãy viết bằng những cảm xúc thật và đừng bao giờ dùng những từ sáo rỗng. Lá thư tình đúng nghĩa sẽ có thể làm tan chảy trái tim băng giá của nàng đấy.

5 mẩu thư tỏ tình ...hay chết con gái

Chủ đề 1: Lần gặp gỡ đầu tiên
Lời chào (Tên người nhận),
Chợt nghĩ đến em, anh bèn viết lá thư ngắn này để nói với em rằng anh rất thích như thế nào khi được gặp em tại (một nơi nào đó). Anh không thể nhớ được là mình đã có một thời gian thú vị đến dường nào. Mọi thứ diễn ra thật tình cờ và và chính em đã tạo cho anh cảm giác bớt e ngại trong lúc tâm sự sự cùng em. Anh thật khó có thể nhận biết được điều gì đã ở em đã cuốn hút chính bản thân anh. Anh cho rằng có thể đó là sự tổng hợp của tất cả những yếu tố như cách nói chuyện khôi hài, cá tính đầy quyến rũ và ngoại hình trông thật hấp dẫn. Và cho dù mọi chuyện diễn ra như thế nào đi nữa, anh vẫn cảm thấy được sự hiện hữu của những yếu tố đó trong chính bản thân em. Em có thể gọi đó là một tính chất huyền bí nào đó hoặc hay hơn thế nữa, hoặc cũng có thể đó chính là khả năng mà chúng ta cùng ở trong một độ dài bước sóng.
Em thân yêu, anh thực sự hy vọng rằng lần gặp gỡ đầu tiên của chúng ta sẽ không phải là lần gặp gỡ cuối cùng, bởi vì mỗi khi được ở bên em, anh cảm thấy có điều gì đó rất đặc biệt tiềm ẩn bên trong tâm hồn anh. Anh rất muốn tạo cơ hội phát triển cho mối quan hệ tình bạn giữa hai chúng ta.
Thật đáng tiếc, đã đến lúc anh phải dừng bút ở đây. Chúc em (hoặc tên người nhận) một kỳ nghỉ /ngày nghỉ cuối tuần tuyệt vời, và thành thật hy vọng sớm được gặp em. Khi có thời gian rãnh rỗi, em hãy viết thư hoặc gọi điện cho anh và nói cho anh biết những suy nghĩ của em.
Hãy bảo trọng. Anh rất mong nhận được thư hồi âm của em.
Tình yêu vĩnh hằng của em,
(Tên người gởi)
Chủ đề 2: Quyết định trao lời yêu thương với người mình yêu
Lời chào (Tên người nhận),
Những biến cố diễn ra trong cuộc sống là điều không thể tránh khỏi, và chính bản thân anh cũng không đủ khả năng để kiểm soát được chúng. Cũng giống như quy luật vận động của tự nhiên, mặt trời mọc và lặn hàng ngày, thủy triều vẫn vào ra theo lịch trình nhất định, các muà trong năm vẫn luân phiên thay đổi, những loài chim cư trú bay về phương Nam để tìm nơi trú đông và trở lại khi mùa xuân đến và các loài sâu bọ phải tuân thủ chặt chẽ quy luật biến hóa của Tự nhiên để đổi lốt trở thành những chú bướm xinh đẹp muôn màu muôn vẻ.
Tuy nhiên, anh có cảm giác rất tự tin về tiến trình đó bởi vì nhiều thứ khác trong cuộc sống đôi khi thoảng lướt qua cuộc đời của bạn nhưng đồng thời nó cũng gợi cho ta những ký ức tuyệt vời nhất.
Em mến thương, kể từ giây phút chúng ta gặp nhau, anh biết rằng mối quan hệ trên cơ sở tình bạn giữa hai ta sẽ không bao giời bị đổi thay, rất thiêng liêng và vô cùng qúy giá, cũng như anh đã từng lạc quan về qúa trình tiến hóa thành những chú bướm xinh đẹp của loài sâu bọ.
Em yêu, anh tin rằng chúng ta đến với nhau, theo sự sắp xếp và an bài của định mệnh. Ðó là sự hòa hợp của hai tâm hồn đã được định đoạt hạnh phúc và trường tồn. Vì vậy, em thực sự là ngôi sao tỏa sáng của đời anh mang lại ánh sáng cho anh trong thế giới mà sự hiện diện của màu đen bao trùm lên tất cả, và cũng chính em đã trao cho anh hơi ấm nồng nàn khi anh cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo. Chính em đã mang lại cho anh những hứa hẹn đổi thay, niềm vui trong cuộc sống, sự thư thản trong tâm trí được thể hiện qua tinh thần sẵn sàng chia sẻ và quan tâm của em cũng như khả năng chịu đựng và chính tâm hồn của em là luồng gió mát thổi vào tâm trí đầy căng thẳng và chán chường của anh khi anh buộc phải giải quyết những vấn đề nan giải. Em chính là chú én nhỏ được hóa lốt từ chú bướm Capistrano - một trong những chủng loại bướm qúy giá trong bộ sưu tập của anh, và anh sẽ nuôi dưỡng tình em và yêu em mãi mãi.
Anh (Tên người gởi)
Chủ đề 3: Bộc lộ tình cảm với người mình yêu
Em yêu dấu
Cũng giống như nhà thơ cần nguồn cảm hứng sáng tác để làm nên tác phẩm kiệt tác,
Anh cần em,.....
Cũng như người nghệ sĩ cần đến chủ đề cho tác phẩm nghệ thuật của mình,
Anh cần có em,.....
Cũng như thầy giáo luôn muốn các học trò của mình là những người trưởng thành và tiến bộ,
Anh rất cần có em....,
Cũng giống như người nhạc sĩ cần có chủ đề để tạo một bản nhạc giao hưởng du dương lưu truyền muôn thuở.
Anh rất cần em....,
Bởi vì nếu thiếu vắng em, cuộc sống anh thực sự không còn nguồn cảm hứng, chẳng có tác phẩm nghệ thuật nào có thể thỏa mãn được ánh nhãn quan của anh, và chẳng còn ai được xem là vĩ nhân để anh khâm phục và tôn kính, và cũng chẳng có bản nhạc du dương nào có thể ru ngủ được thời gian vô giá của lòng anh. Cuộc sống của anh chỉ tồn tại một màu xám đục chứ chẳng phải là thứ ánh sáng huyền diệu muôn màu muôn vẻ và anh sẽ chẳng còn là chính mình nữa.
Trước đây, anh chưa từng sử dụng những lời lẽ chuẩn mực nhất để bộc lộ tình cảm mà anh đã dành cho em, và những tình cảm thầm kín nhất mãi vẫn được khóa chặt trong thâm tâm sâu thẳm của trái tim anh. Và chẳng còn gì hơn qua lá thư này, anh muốn thổ lộ với em (hoặc tên người nhận) tình yêu thầm kín và sự hy sinh vĩnh hằng mà anh chỉ dành riêng cho em.
Yêu em mãi,Anh (Tên người gởi)
Chủ đề 4: Tình yêu chân thật
Em yêu dấu của lòng anh,
Em chẳng bao giờ biết được ý nghĩ quan trọng việc anh buộc phải thổ lộ với em rằng em và tình yêu của em đối với anh thật ý nghĩa đến dường nào. Anh ao ước có thể tự mình nói với em điều đó trong trong vòng tay siết chặt và được đắm đuối nhìn vào đôi mắt em. Tuy nhiên, bởi vì khoảng cách giữa em và anh hiện rất xa nhau, nên anh chỉ có thể thổ lộ tình cảm mà anh dành cho em với những lời lẽ nồng nàn được sử dụng trong thư.
Em mến thương, Cũng như em, anh lấy làm tiếc khi chúng mình buộc phải sống xa nhau trong một thời gian dài như vậy. Anh biết thật khó cho anh cũng như đối với em khi phải sống cách xa nhau trong một thời gian dài như vậy. Cuộc đời dường như đã tạo nên mọi thử thách đối với chuyện tình của hai ta, và điều quan trọng hơn chính nó cũng đã góp phần tôi luyện tình yêu và sự hy sinh cho nhau của tình yêu đôi lứa. Hơn tất cả, người đời không phải không hợp lý khi cho rằng tình yêu chân thật là tình yêu biên giới, vô hình và có thể vượt qua mọi nghịch cảnh. Qủa thật theo tâm niệm của anh, nếu chuyện tình lứa đôi trải quan thử thách, gian truân, và trắc trở để rồi chứng thị được giá trị đích thức của tình yêu thì tình yêu đó càng mãnh liệt hơn.
Em yêu, tình yêu của chúng ta đã trải qua nhiều thử thách, và anh hoàn toàn tin tưởng rằng những gì anh suy luận hoàn toàn hợp lý bởi vì khi phải sống xa em trong một thời gian càng lâu như vậy, anh lại rất muốn được ở gần gũi em hơn. Em chính là Nữ hoàng đầy quyến rũ của lòng anh và anh là Hoàng tử đầyquyền uy và sẵn sàng hy sinh cho Nữ hoàng. Anh nghĩ về em, và những ký ức về em luôn hiện về trong sâu thẳm tâm trí anh, và anh chân thành cầu mong cho ngày hội ngộ của hai chúng ta sẽ diễn ra trong thời gian không xa.
Từ đây cho đến ngày đó, anh gởi đến em qua hàng dặm đường, tình yêu thủy chung, vòng tay ôm nồng ấm và nụ hôn say đắm nhất của anh.
Mãi vẫn yêu em.
Anh (Tên người gởi)
Chủ đề 5: Tình yêu trọn vẹn
Em yêu,
Trong một thời gian dài, anh chẳng hề chịu trách nhiệm đối với ai, không phải trả lời bất kỳ ai cũng như chẳng cam kết đối với ai ngoại trừ đối với chính bản thân anh. Trong suốt cuộc đời của mình, anh đã xem xét thế giới hiện hữu quanh mình và thành thật tin tưởng rằng mình đang sống một cuộc đời trọn vẹn và đầy đủ ý nghĩa nhất. Thế rồi đột nhiên em bước vào cuộc đời anh, và anh đã nhận thấy rằng mình đã tự lừa dối chính mình.
Em thương yêu, anh là người đàn ông không được hoàn hảo và đang đi tìm một điều gì trọn vẹn. Anh đã nhận thấy rằng cuộc đời anh không phải là tất cả như anh lầm tưởng. Thực sự, nó thiếu rất nhiều điều trong đó có cả nhân tố tình yêu. Bây giờ, anh đã nhận thấy rằng tình yêu và những gì đi kèm theo nó có thể giúp người ta làm cho cuộc sống có ý nghĩ đầy đủ hơn.
Em yêu, em chính là người mà đôi khi anh phải gục ngã trong vô vọng và anh cũng chẳng thể dấu được tình cảm của anh dành cho em. Qủa thật, anh chẳng bao giờ nghĩ rằng mình có thể thốt ra được những lời này, chúng tìm cách thoát khỏi anh mà không cần chút nỗ lực nào cả, đầy vẻ thành khẩn và chân thành. Anh sẽ rất biết ơn nếu em có thể cho anh biết cuộc đời anh trở nên nông cạn như thế nào. Cuối cùng anh sẽ có cơ hội để làm cho nó trở nên sâu thẳm và đầy đủ ý nghĩa hơn.
Anh chỉ muốn thổ lộ điều này với em thôi, nhưng anh biết rằng bản thân anh không diển tả chính xác những gì anh muốn nói. Thay vào đó, anh chỉ có thể diễn đạt qua thư. Vui lòng gọi điện cho anh sau khi em đã xem xong thư và chúng ta sẽ có một cuộc nói chuyện đầy thú vị em nhé !
Từ đây đến lúc nhận được thư em, anh vẫn hoàn toàn phụ thuộc vào em cả tinh thần lẫn thể xác.
Tình yêu của anh !

Bạn có biết cách viết thư tình chưa???

1. Suy nghĩ “bảy lần” trước khi viết

Nếu bạn muốn thể hiện những tình cảm thầm kín nhất của mình thì việc chọn lá thư tình để khởi động chiến dịch giăng câu là cách tốt nhất. Nhưng hãy nhớ rằng, bạn phải cẩn thận khi chọn lựa ngôn từ đấy nhé! Gương một khi đã vỡ cho dù có được gắn lại thì những vết nứt trên gương vẫn còn đó. Vì thế, hãy tôn trọng nàng bằng cách cẩn thận khi diễn đạt cảm xúc cũng như nàng cũng đã tôn trọng khi đọc “tác phẩm” của bạn. Con gái là tác phẩm đẹp nhất của Chúa trời, vì thế đừng làm tổn thương nàng chỉ vì một phút bất cẩn nhá!

2. Mr. Top ten

Con trai thường nghĩ rằng con gái chắc chắn sẽ thích những hot boy học giỏi, đẹp trai, và đó là lý do tại sao các nàng thường lắc đầu lè lưỡi khi đọc phải thư của Mr. Top ten! Đừng vội đánh bóng bản thân qua thư tình (còn có khối thời gian cho bạn tự khẳng định mình mà) vì người ta chỉ thích những lá thư “từ trái tim đến trái tim” mà thôi. Hãy cho nàng biết rằng bạn yêu nàng chỉ vì chính nàng và cũng mong nàng có thể yêu bạn vì chính con người bạn. Hãy thể hiện tất cả những cảm xúc của bạn qua trang giấy, rằng: bạn đã mong chờ bóng hồng xuất hiện ở trạm xe buýt biết bao, và cũng chẳng thể đếm nổi bao nhiêu cái liếc trộm nàng, cả những nỗi buồn vu vơ khi thấy nàng lại có thêm “đuôi”…

3. Sến như…con hến

Hãy bắt đầu lá thư bằng một dòng chữ nhẹ nhàng. Nếu đây là lần đầu bạn gửi thư cho nàng, hãy gọi nàng bằng tên. Điều này sẽ tạo cho nàng cảm giác thân thiện-vì cách viết sến rện có thể giết chết mối tình chớm nở đó nha. Trong thân bài, bạn nên nói cho nàng biết "lịch sử" hình thành tình yêu của bạn dành cho nàng từ ngày lần đầu tiên và hôm nay bạn muốn bày tỏ tình cảm của mình với nàng. Đừng quên nói với nàng rằng bạn đã "chết" vì nàng từ ánh nhìn đầu tiên.

Đừng vội ngạc nhiên nếu một nửa của bạn cũng muốn bạn viết thư tỏ tình cho nàng. Cách dễ nhất để hâm nóng tình yêu không gì dễ hơn là một lá thư tình đấy nhé! Nói cho nàng biết rằng nhờ có nàng, thì bạn mới được như ngày hôm nay. Bạn mắc nợ nàng và cuộc sống của bạn không biết sẽ ra sao nếu không có nàng. Cuối cùng nhưng cũng không kém phần quan trọng, là nói với nàng rằng bạn sẽ luôn là bờ vai cho nàng khi nàng cần, và bạn sẽ luôn nắm lấy tay nàng.

Bạn biết không, đôi khi một lá thư tình có thể để lại dấu ấn không phai đối với một người nào đó. Do đó, hãy viết bằng những cảm xúc thật và đừng bao giờ dùng những từ sáo rỗng. Lá thư tình đúng nghĩa sẽ có thể làm tan chảy trái tim băng giá của nàng đấy.

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009

Ngày đầu tiên làm con dâu

Có một nàng dâu mới về nhà chồng! Hôm đầu tiên, trong lúc cả nhà ngồi ăn cơm. Thì cô con dâu vẫn cứ đứng xem chén của ai hết cơm thì bới cho! Nên cô chưa ăn đươc gì cả! Mẹ chồng thấy cô con dâu tôi nghiệp quá liền nói: Con ơi! Con ngồi xuông ăn đi! Cứ đứng mãi vậy thì ăn được gì?
Cô con dâu; Ờ! Mẹ đừng có lo! Hồi còn ở nhà con vẫn chăm đàn heo nhà con như vậy mà!
Mẹ chồng:!!!!

Chuyện mẹ chồng nàng dâu!

Chuyện mẹ chồng nàng dâu!
Có hai người bạn nữ chơi với nhau rất thân! Bằng chưng là cả 2 cùng láy chồng trong một ngày! 3 tháng sau cô bạn này đến nhà cô bạn kia chơi! Cô bạn này hỏi cô kia: chồng bạn lúc này sao rồi? "làm ăn" tốt chứ? Cô kia liền nói: Không biết chồng mình lúc này bị làm sao ấy! vừa mới đưa vào đã đòi rút ra! Cỏn bạn sao?
Cô này bảo: Chồng mình thì tuyệt lắm! Đã đưa vào là lâu lắm mới chịu rút ra!
Cô kia nghe vậy liền trằm trồ khen! Vậy là bạn sướng quá nha! Trong lúc đó thì mẹ chồng của cô này đang nấu ăn dưới bếp! nghe vậy tức lăm! Bèn ra la đứa con dâu "mất nết"! Kìa con! Chuyện phòng the thì làm sao đem ra ngoài nói được! người ta cười cho bây giờ!
Nàng dâu liền đáp lại: Kìa mẹ! tụi con đang nói chuyện chồng tụi con gửi tiền ngân hàng mà mẹ! Mẹ nghĩ đi đâu giậy?
Bà mẹ vợ lẵng lặng đi vào bếp! Tự nhiên ba đỏ mặt!

thư tình yêu

Hà nội 1 ngày buồn như con chuồn chuồn ,tháng chán như con cá rán ,năm đen như con mèo hen
Em yêu dấu ! người em như cái đấu ,tóc em xù như lông gấu ,tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu .Đêm nay trăng cao tít mít ,anh ngồi công đít viết thư cho em ,ko gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng như đàn muỗi vây quanh anh .Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm ko ? Anh ăn ko ngon nhưng ngủ như điên ,anh đi giầy quên đi tất ,ăn sáng quên đánh răng ,anh dùng xăng vo gạo ,anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó
Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa ko có nhà toàn phải ở trong biệt thự ,ko có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ ,ko có tiền mà phải xài card .
Anh thì cái gì cũng có chỉ ko có mỗi tiền .Anh xin tình nguyện dâng hiến tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em .Tấm thân của anh tuy đang mang trong người 2 dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được 1 số thứ .Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng ,ủa nhầm của chung .Em có biết rằng anh yêu em từ khi thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cũng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu .Anh sẽ làm tất cả để cho em vui
Ranh ngôn có câu : " Không có việc gì khó ,chỉ sợ tiền ko nhiều ,đào cống và lấp bể ,có làm cũng ko thành " .Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé ,nó nói em : " Nhìn xa cứ tưởng con người ,nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng " .Anh đau lắm nhưng ko sao ,bôi cao sẽ khỏi ,ko khỏi ăn tỏi sẽ hết ,ko hết cho chết là vừa .Về nhà anh ko nuốt trôi cơm ,cố gắng lắm mới hết 6 bát phở .Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở ,như dưa bở với đường , như lọ tương ngâm cà pháo ,như con báo với cánh rừng ,như muối vừng với lạc ,như lão Hạc với con chó vàng ...
Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút tại đây .Chào em và yêu em nhiều ,chúc em gặp nhiều ác mộng ,anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.

thư tình yêu

Em đã yêu anh, yêu anh thật nhiều. Nhưng rồi em đã để anh rời xa mình vì 1 người con gái khác .
Anh đến bên em khi mùa đông đã tới, khi ấy em mới là 1 con nhóc sinh viên vừa nhập trường. Anh đâu có gây ấn tượng gì trong lần đầu mình gặp nhau đâu. Nhưng rồi em lại yêu anh, yêu anh đến mù quáng, yêu anh đến mức 1 năm xa nhau rồi mà em vẫn ko thể đón nhận một ai cả.
Anh là người ko hút thuốc, ko đẹp trai, ko hiền lành, ko phải là mẫu người mà em từng mơ ước. Nhưng có một điều gì đó ở anh khiến em không tài nào xóa nhòa được. Em phải làm gì đây hả hjp?
Một năm trôi qua rồi kể từ cái ngày em phát hiện ra rằng còn có 1 người con gái khác ở cạnh anh. Một người con gái mà anh đã yêu 3 năm. Trái tim em như bị hàng ngàn nhát dao đâm nát khi nhìn thấy dòng chữ đó. Em sững sờ, hoang mang và đau nhói. Em cũng không biết nên nói gì với anh khi anh hồn nhiên hỏi: “ Hình mặt cười bị méo hả em?” em còn nhớ hôm đó là một ngày se lạnh, ngày mà người ta gọi là rét nàng bân. Em đứng đó, hành lang ký túc xá – nơi anh đã đứng. Em đi lang thang dưới sân trường nơi không biết bao lần em và anh đã đi cùng nhau. Đó là ngày mà em đã chọn để xa anh, xa tình yêu đầu tiên nhưng cũng quá đau khổ của em. Yêu thương sao mà mong manh quá anh à. Ngày em yêu anh là một ngày đầy gió và ngày em xa anh cũng là một ngày tràn đầy gió. Tình yêu của chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi và kết thúc nhanh như chưa từng có chỉ bằng một tin nhắn chia tay của em.
Em thẫn thờ đi lên phòng đứa bạn để rồi òa khóc trong vòng tay nó. Em không thể ngờ được người mà em yêu nhất trên đời lại có thể phản bội em, lại có thể đùa giỡn với em, nói dối em, lừa dối em. Em thấy sao tình yêu của mình mong manh quá. sao nó lại như thủy tinh và dễ vỡ như thế?
Có những đêm em cố dỗ mình vào giấc ngủ mà ko được. những kỷ niệm cứ tràn về và cả nỗi đau nữa. Có những lần em đi ngoài đường chợt nhìn thấy chút gì đó quen thuộc hay một ai đó giống anh em lại phóng theo để rồi nhận ra rằng sao mình lại ngu ngốc đến thế. Em không biết nên làm gì nữa, em khóc bao nhiêu lần rồi em cũng ko nhớ nữa. Em đi giữa sân trường đầy nắng và gió mà thấy đau lòng quá. Mới năm ngoái thôi anh vẫn còn ở đây bên em mà sao giờ đây chỉ có mình em với em. Em đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần rằng tại sao anh lại nỡ đối xử với em như thế. em đã làm gì? anh níu kéo em làm gì? anh nói nhớ em, yêu em làm gì? anh nói với bạn thân của em là anh yêu làm gì hả anh? tình yêu của em tan vỡ mất rồi, niềm tin của em dành cho anh tan vỡ mất rồi, vậy mà sao anh cứ cố gắng níu kéo em? để đến mức em căm hận anh?
Hết anh rồi lại đến đứa bạn mà em yêu quí nhất đối xử tệ với em. Bọn em không chơi với nhau nữa cũng chỉ vì một người . Một người mà em không bao giờ có thể yêu và không bao giờ muốn làm tổn thương. Một người đã quá quen thuộc với em. Một người lúc nào cũng cố gắng đối xử tốt với em. Một người mà đứa bạn thân nhất của em thích, thích đến mức độ ko thể chấp nhận được việc em chơi với người đó.
Em đã cố gắng không biết bao lần để có thể thích người đấy. nhưng rồi hình ảnh của anh vẫn ko thể lấp đi được. Anh ra đi đã khiến tim em tan nát, và ko thể hàn gắn được. Em đã quá đau đớn khi tình yêu đầu của em lại bị phản bội như thế. Em thật ngu ngốc khi cứ giứ hình bóng một người đã rời xa em trong trái tim. Em đã từng nghe một câu nói “ Lưu giữ 1 hình bóng ai đó là một điều đau khổ .” vậy mà sao em vẫn cứ cố làm vậy nhỉ?
Đã đến lúc hình ảnh của anh trong em phải xóa nhòa rồi phải ko anh? em ko thể sống mãi với hình bóng một người đã rời xa em. Một người đã khiến em đau đớn đến mức tưởng chết đi được .
Và em sẽ mỉm cười mỗi khi có ai đó nhắc đến anh. Em sẽ cười và chào anh nếu như ta vô tình gặp nhau trên đường. Đã đến lúc em phải đi tìm một tình yêu mới, một tình yêu khiến em không đau khổ như anh. Một người để em có thể dựa vào mỗi khi em buồn, một người có thể cùng cười và ôm em thật chặt mỗi khi em cần .
Hãy giữ những gì tốt đẹp nhất của em trong anh. Bởi vì em biết anh đã và đang có một người con gái khác ở bên. Đã đến lúc đẻ em lãng quên anh rồi phải ko anh ? hãy để em lưu giữ những hình ảnh của anh , những kỷ niệm giữa 2 đứa mình trong trái tim em. Ở một góc sâu nào đó , một góc mà ko ai có thể chạm đến được anh nhé ....
By meo_beo

thư tình yêu

Em đã yêu anh, yêu anh thật nhiều. Nhưng rồi em đã để anh rời xa mình vì 1 người con gái khác .
Anh đến bên em khi mùa đông đã tới, khi ấy em mới là 1 con nhóc sinh viên vừa nhập trường. Anh đâu có gây ấn tượng gì trong lần đầu mình gặp nhau đâu. Nhưng rồi em lại yêu anh, yêu anh đến mù quáng, yêu anh đến mức 1 năm xa nhau rồi mà em vẫn ko thể đón nhận một ai cả.
Anh là người ko hút thuốc, ko đẹp trai, ko hiền lành, ko phải là mẫu người mà em từng mơ ước. Nhưng có một điều gì đó ở anh khiến em không tài nào xóa nhòa được. Em phải làm gì đây hả hjp?
Một năm trôi qua rồi kể từ cái ngày em phát hiện ra rằng còn có 1 người con gái khác ở cạnh anh. Một người con gái mà anh đã yêu 3 năm. Trái tim em như bị hàng ngàn nhát dao đâm nát khi nhìn thấy dòng chữ đó. Em sững sờ, hoang mang và đau nhói. Em cũng không biết nên nói gì với anh khi anh hồn nhiên hỏi: “ Hình mặt cười bị méo hả em?” em còn nhớ hôm đó là một ngày se lạnh, ngày mà người ta gọi là rét nàng bân. Em đứng đó, hành lang ký túc xá – nơi anh đã đứng. Em đi lang thang dưới sân trường nơi không biết bao lần em và anh đã đi cùng nhau. Đó là ngày mà em đã chọn để xa anh, xa tình yêu đầu tiên nhưng cũng quá đau khổ của em. Yêu thương sao mà mong manh quá anh à. Ngày em yêu anh là một ngày đầy gió và ngày em xa anh cũng là một ngày tràn đầy gió. Tình yêu của chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi và kết thúc nhanh như chưa từng có chỉ bằng một tin nhắn chia tay của em.
Em thẫn thờ đi lên phòng đứa bạn để rồi òa khóc trong vòng tay nó. Em không thể ngờ được người mà em yêu nhất trên đời lại có thể phản bội em, lại có thể đùa giỡn với em, nói dối em, lừa dối em. Em thấy sao tình yêu của mình mong manh quá. sao nó lại như thủy tinh và dễ vỡ như thế?
Có những đêm em cố dỗ mình vào giấc ngủ mà ko được. những kỷ niệm cứ tràn về và cả nỗi đau nữa. Có những lần em đi ngoài đường chợt nhìn thấy chút gì đó quen thuộc hay một ai đó giống anh em lại phóng theo để rồi nhận ra rằng sao mình lại ngu ngốc đến thế. Em không biết nên làm gì nữa, em khóc bao nhiêu lần rồi em cũng ko nhớ nữa. Em đi giữa sân trường đầy nắng và gió mà thấy đau lòng quá. Mới năm ngoái thôi anh vẫn còn ở đây bên em mà sao giờ đây chỉ có mình em với em. Em đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần rằng tại sao anh lại nỡ đối xử với em như thế. em đã làm gì? anh níu kéo em làm gì? anh nói nhớ em, yêu em làm gì? anh nói với bạn thân của em là anh yêu làm gì hả anh? tình yêu của em tan vỡ mất rồi, niềm tin của em dành cho anh tan vỡ mất rồi, vậy mà sao anh cứ cố gắng níu kéo em? để đến mức em căm hận anh?
Hết anh rồi lại đến đứa bạn mà em yêu quí nhất đối xử tệ với em. Bọn em không chơi với nhau nữa cũng chỉ vì một người . Một người mà em không bao giờ có thể yêu và không bao giờ muốn làm tổn thương. Một người đã quá quen thuộc với em. Một người lúc nào cũng cố gắng đối xử tốt với em. Một người mà đứa bạn thân nhất của em thích, thích đến mức độ ko thể chấp nhận được việc em chơi với người đó.
Em đã cố gắng không biết bao lần để có thể thích người đấy. nhưng rồi hình ảnh của anh vẫn ko thể lấp đi được. Anh ra đi đã khiến tim em tan nát, và ko thể hàn gắn được. Em đã quá đau đớn khi tình yêu đầu của em lại bị phản bội như thế. Em thật ngu ngốc khi cứ giứ hình bóng một người đã rời xa em trong trái tim. Em đã từng nghe một câu nói “ Lưu giữ 1 hình bóng ai đó là một điều đau khổ .” vậy mà sao em vẫn cứ cố làm vậy nhỉ?
Đã đến lúc hình ảnh của anh trong em phải xóa nhòa rồi phải ko anh? em ko thể sống mãi với hình bóng một người đã rời xa em. Một người đã khiến em đau đớn đến mức tưởng chết đi được .
Và em sẽ mỉm cười mỗi khi có ai đó nhắc đến anh. Em sẽ cười và chào anh nếu như ta vô tình gặp nhau trên đường. Đã đến lúc em phải đi tìm một tình yêu mới, một tình yêu khiến em không đau khổ như anh. Một người để em có thể dựa vào mỗi khi em buồn, một người có thể cùng cười và ôm em thật chặt mỗi khi em cần .
Hãy giữ những gì tốt đẹp nhất của em trong anh. Bởi vì em biết anh đã và đang có một người con gái khác ở bên. Đã đến lúc đẻ em lãng quên anh rồi phải ko anh ? hãy để em lưu giữ những hình ảnh của anh , những kỷ niệm giữa 2 đứa mình trong trái tim em. Ở một góc sâu nào đó , một góc mà ko ai có thể chạm đến được anh nhé ....
By meo_beo

thư tình yêu

Tôi ngồi đây… một mình…

Trong kí túc xá, ngắm cơn mưa đang tí tách ngoài kia, cảm nhận cái lạnh của buổi chiều tháng tư, tôi lại nhớ về em, một người bạn thân, sẽ không bao giờ thay đổi…
G. ơi… !
Có lẽ tôi đã không nghĩ về em từ rất lâu… Nhưng tại sao? Giờ đây, bóng hình em bất chợt quay lại… trong tâm trí tôi… rất rõ ràng, chân thật… thật đến nỗi, tôi thấy dường như em đang bên cạnh, nhưng tôi biết đó chỉ là kí ức, không thể nào chạm đến được.
Căn phòng hôm nay lặng lẽ quá, cơn mưa vẫn day dứt không nguôi, tôi không thể thấy ngọn núi lớn đằng xa nữa, tôi chỉ còn thấy được những ngọn thông già cỗi đứng chơi vơi trên sườn đồi trước mặt, những giọt mưa rơi… , tôi cảm thấy cô đơn, tôi cảm thấy hơi lạnh, cái lạnh của cơn mưa, cái lạnh của nỗi buồn xa người thân, cái gì đó bồn chồn lắm... Cái gì đó… thênh thang trong tâm trí ...
Những năm học trò, những năm đẹp nhất, vui nhất. Tôi được gần bạn bè, gia đình. Tôi được vui chơi, được học hành mà ko phải lo nghĩ bất cứ điều gì khác. Tôi đã rất hồn nhiên vô tư. Và cũng trong những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi biết mình đã yêu. Tình yêu đến với tôi âm thầm, lặng lẽ, rất nhẹ nhàng và khi tôi nhận rõ cũng là chính là lúc phải xa em…
G. còn nhớ ko ?
Tôi quen em từ khi bắt đầu lớp 1, chúng ta rất con nít đấy, không hiểu vì sao tôi ghét G. ở những năm tiểu học, ghét tính bướng bỉnh lại hay nghĩ đến bản thân, lúc đấy tôi chưa thích G. bao giờ. Khi lên phổ thông tất cả đều đã thay đổi, mọi người đều là bạn tốt.

Lớp 6, lúc chúng ta bắt đầu trở thành những anh, những chị trong tiếng gọi của thầy cô, cũng là khi chúng ta biết đến những cái mới của tuổi học trò. Lớp 6, lần đầu tiên tôi được nhận lấy lời yêu của 1 người con gái. Một người bạn thân, tình cảm tôi dành cho cô ấy rất bình thường như bao người bạn khác, có một lần cô ấy khoác lấy vai tôi. Tôi lạnh lùng từ chối: « Nam nữ thọ thọ bất thân » …tôi nói vậy đó, giữa đám bạn cùng nhau học nhóm mà không suy nghĩ lấy 1 giây. Khi nghĩ lại, tôi mới hiểu ra đó chính là cách ngỏ lời âm thầm của một người con gái, tôi có lỗi với cô ấy vì đã làm cô ấy xấu hổ, nhưng tôi chỉ xem cô ấy là bạn, tôi ko cảm thấy vui sướng khi cô ấy thích tôi. Nhưng đâu phải mỗi mình cô ấy xấu hổ, tôi cũng bị bạn bè chê trách rất nhiều, ánh mắt cô ấy sau tiết học đó nhìn tôi có ẩn chứa chút gì buồn lắm, chút gì thất vọng, tôi muốn xin lỗi... Có lẽ tình cảm của các bạn gái đến sớm hơn lũ con trai chúng tôi, lúc đó tôi không hề nghĩ xâu xa vậy đâu tôi ngây thơ, tôi chỉ luôn xem họ là bạn.
Tôi biết tôi ko đẹp trai, tôi vốn nhút nhát, yếu đuối lại ko có gì nổi bật ngoài những câu nói ngu ngốc thường ngày để làm người khác vui, tôi hát ko hay, chỉ biết những làm những việc vặt vãnh, tôi rất hay chọc phá các bạn nữ, nhưng đối với em, tôi chưa từng phá G. như các bạn khác bao giờ, tôi không muốn em buồn, em giận. Khác tôi, em tuy không cao nhưng rất xinh xắn, thông minh, học giỏi, hát rất hay, tôi yêu tiếng hát của em, tôi thích được nhìn em cười, nụ cười rất đáng yêu... Trong và ngoài lớp có nhiều đứa con trai theo đuổi, điều đó khiến tôi khó chịu, tôi muốn chỉ mỗi tôi thích em, nhưng biết sao được? Em chưa phải là của tôi bao giờ…
Tôi biết, thằng bạn rất thân của tôi cũng rất thích G., đôi khi, tôi đã muốn rút lui, nhưng tình cảm tôi dành cho em không cho phép điều đó, cũng là nguyên nhân tôi không muốn mọi người biết tôi thích em. Tôi luôn yêu em trong im lặng, nhiều lần tôi đã chối đi tình cảm của mình dành cho em trước lớp. Sau đó, tôi đã tiếc nuối, day dứt lắm.
Tính em hay dỗi, đôi khi rất vô lí, rất thất thường khiến tôi giận, nhưng không hiểu tại sao, cơn giận của tôi cũng qua rất mau, và tôi cảm thấy yêu em nhiều hơn sau đó. Tôi khùng quá phải không, tôi có thể cười khi người ta đang khóc, vì em. Còn em, khi em giận tôi luôn rất lâu, như cơn mưa tí tách ngoài kia, đã ngừng rồi nhưng hơi lạnh của nó vẫn còn đọng lại, khiến tôi khó chịu, tôi muốn xua đi nhưng không được, tôi đành chờ cho chóng qua đi.

Năm lớp 7, người con gái yêu tôi ngày trước đã xin chuyển lớp. Năm ấy, tôi được cô giáo sắp ngồi giữa em và một người bạn gái khác. Vì cô giáo trách tôi nói chuyện linh tinh, lười biếng nên xếp tôi như thế để cải thiện. Ban đầu, trong mắt tôi, em là một đối thủ thật sự, luôn khiến tôi khó khăn, em học giỏi nhất lớp, lại hơn hẳn tôi ở nhiều môn học, luôn bắt tôi làm hết các bài tập được giao, em chưa che giấu cái sai của tôi bao giờ. Nhưng không biết từ khi nào trong mắt tôi em đã trở thành người để tôi theo đuổi, để tôi chạy theo, về thành tích học tập cũng như về một cái gì khác mà tôi chưa với tới được. Tôi đã học rất giỏi ở những môn tự nhiên, tôi đã vượt qua em ở các môn đó, để chứng tỏ mình không hề thua kém người con gái mình thích, nhưng tôi không thể nào hơn em ở những môn xã hội, em quá xịn mà. Không biết từ bao giờ, tôi cảm thấy gắn bó với em, tôi cảm thấy cô giáo quyết định rất đúng khi tôi học bên cạnh em, nhưng đâu biết rằng nhờ cô tôi mới có cơ hội được thích em .
Từ một người tôi rất ghét thời tiểu học, em đã trở thành người bạn thân cùng tôi trò chuyện, rồi một người không thể thiếu bên cạnh tôi, tâm sự với tôi, lúc đó tôi rất vui, được học chung với em suốt thời gian dài là một điều hạnh phúc. Đôi khi tôi chợt thấy một cái gì đó trong ánh mắt khi em nhìn tôi, rất nhẹ nhàng, rất thân thiết, khiến tôi muốn nói « tôi thích G. », nhưng tôi ko nói được. Lớp 8, lớp 9, tình cảm chúng ta dường như đã vượt qua mức tình bạn, tôi cảm nhận điều đó từ sự quan tâm của G. dành cho tôi và cũng bằng chính trái tim tôi. Tôi biết, tôi đã yêu. Nhưng tôi sợ, bố mẹ ko cho phép tôi yêu khi đi học, nó quá sớm, tôi tự biện hộ rằng tình cảm ấy chỉ là tình bạn thân. Vì tôi có yêu ai bao giờ nên biết thế nào là tình yêu? Tôi ngây thơ lắm, tôi không muốn thích G., lúc ấy tôi lùn lắm, lùn hơn cả G.. Tôi không muốn nói thích G. lúc ấy.
Có những kỉ niệm mà tôi khó thể quên, vào học kì hai, trong một lần họp lớp, cô giáo cho cơ hội để các học sinh được đổi chỗ ngồi theo mong muốn. Vì muốn thể hiện, tôi đã xin cô giáo thay đổi. Nói thật, lúc đấy tôi chỉ muốn dò xem G. sẽ như thế nào. Tôi thấy G. có vẻ buồn, tôi thấy cô bạn bên cạnh của G. cũng rất buồn. Tôi biết cô ấy thích tôi, G. cũng có cảm tình với tôi nhưng tôi chỉ thích một người là G.. Đó là hành động ngu ngốc đầu tiên khiến tôi hối hận, tiếc nuối thật sự. Tôi nhớ em đã hỏi gì tôi lúc ấy : « Bạn suy nghĩ kĩ chưa …». Hãy để tôi trả lời một lần nữa.

Sau đó, tuy ko được ngồi bên cạnh G. nữa, thay vào đó là thằng bạn thân của tôi. Tôi ko được trò chuyện với em nhiều như trước. Tôi đã không nói « tôi thích em » trong những năm phổ thông vì tôi biết, chúng ta vẫn còn học chung với nhau. Tôi vẫn còn rất nhiều cơ hội. Và tôi vẫn chưa nhận ra rõ ràng đó là tình yêu.

Một lần khác, trong buổi chào cờ đầu tuần năm lớp 8, dưới bóng cây phượng đỏ rực báo hiệu mùa hè sắp đến, trong tiếng ve râm ran, tôi nói với em là tôi yêu một người con gái. Em hỏi tôi thích ai, tôi đã chỉ một cô bạn lớp khác, tôi chỉ đùa thôi, sự thật tôi muốn nói đó là em... Sau đó, tôi thấy em buồn, em không nói với tôi câu nào nữa, tôi cũng không muốn sửa lại câu nói của mình, tôi không muốn là một thằng nói dối trong mắt em. Giữa tôi và em bỗng nhiên xuất hiện khoảng cách vô hình…
Lên lớp 10, chúng ta đã trở thành những cô, những cậu thật sự. Là lúc G. bắt đầu khoác chiếc áo dài màu trắng thướt tha. Tôi bàng hoàng lắm trong lần đầu tiên em mặc áo dài, thật đó, em đã xinh đẹp nay lại càng xinh hơn khiến tim tôi nhiều lần nhảy ra khỏi ngực, em đâu biết tôi thích ngắm em qua chiếc áo dài ấy dường nào ? Không hiểu tại sao, tôi chỉ thích nhìn G. hơn cả hàng trăm cô bạn gái khác.
Lớp 11, Giao hát rất hay, thường xuất hiện với các bạn cùng lớp trong những đêm văn nghệ của trường. Thật lạ, lớp mình ai cũng hát rất hay, ai cũng có khiếu văn nghệ, chỉ mỗi tôi, hát rất dở. Tôi ko bao giờ hát, tôi ko muốn hát nên tôi đã học đàn, tôi đàn để G. và các bạn cùng hát. Tiếng đàn sẽ thay thế tiếng hát của tôi, nó sẽ làm bay cao các tiếng hát khác. Nhưng sự thật, tôi chưa bao giờ đàn cho G. hát một bài trọn vẹn…

Lớp 12, lớp chúng ta đã có những thay đổi rõ rệt về tâm sinh lý. G. trở thành một thiếu nữ, em càng lộng lẫy, càng xinh đẹp hơn. G. đã duỗi tóc. Có lẽ duỗi tóc đối với nhiều người là một chuyện bình thường nhưng đối với tôi, em duỗi tóc đánh dấu một sự thay đổi lớn. Lúc trước tôi yêu em là yêu nét mộc mạc, em không trang điểm nhiều nhưng vẫn nổi bật giữa mọi người, em ngây thơ trong sáng. Bây giờ, em biết trang điểm, biết chải chuốt để thêm đẹp hơn, em luôn là người đẹp nhất trong mắt tôi nhưng điều đó khiến tôi lo lắng, tôi sợ tình cảm của tôi không chân thật, tôi sợ ánh mắt diụ dàng mà em nhìn tôi sẽ vuột biến đi như mái tóc kia bất chợt. Trong tấm hình tôi trộm vẽ em ngày trước, tôi yêu lắm mái tóc cong tự nhiên được chảy chuốt cẩn thận, giờ đây không còn nữa, nhưng mái tóc ấy vẫn thấy rõ trong tấm hình tôi. Còn mái tóc duỗi kia, tôi cảm thấy đôi khi giả tạo, nó ko hợp với em đâu, tôi nào có can đảm nói ra điều ấy. Em nào là của tôi bao giờ ?.

Em thích màu hồng, các vật dụng em mang thường màu hồng. G. biết tôi thích màu gì không ? Màu xanh, màu của bầu trời, màu của mặt biển mênh mông, đó là màu không bao giờ thay đổi, tôi thích những cái sống mãi theo thời gian. Nhưng màu hồng kia ẩn sau nó có một chút gì đó nhạt, không phải dành cho những nét chấm phá mãnh liệt, nó bềnh bồng lãng du, tôi chưa thích màu hồng bao giờ cả. Nhưng em thích, tôi nói : « Tôi cũng thích »
và tôi sẽ thích.

Năm 12, lớp chúng ta được gần nhau lần cuối, sau 12 năm cùng học cùng hành. Sống chết có nhau, điều này có lẽ chỉ đúng với những đứa con trai chúng tôi. Hay quậy phá nên đôi lúc phải cùng nhau gánh chịu hậu quả. Lớp 12 cũng là lúc cuối cùng tôi có thể ngỏ lời yêu. Tôi dậy thì muộn hơn các bạn cùng trang lứa, lúc ấy em mới đã nhận ra và nói tôi cao hơn em rất nhiều, em hay mắc cỡ khi tôi đến gần trò chuyện với em, chỉ hai chúng ta. Tất nhiên, tôi chưa nói với em điều gì khác ngoài chuyện học tập. Vì tôi biết, tuy không nói ra, chúng ta vẫn biết tình cảm ấy tồn tại.

Nhiều lần tôi muốn nói thích G., nhưng lại bị các bạn khác xen vào, những con kì đà thích cản mũi, cũng có thể do tôi chưa đủ tự tin, can đảm để nói ra điều ấy với em, trước các bạn cùng lớp, trước thằng bạn thân cũng rất thích em.

Chơi đùa cùng nhau, vất vả đối phó với đồng bài tập cao ngút, tôi ko biết sắp phải xa G., tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi chưa chuẩn bị để ngỏ lời yêu. Tôi biết, G. chờ tôi, em sẽ đồng ý khi tôi ngỏ lời. Tôi biết em thích tôi, em chờ tôi thổ lộ. Tôi đã nhiều lần làm các món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh để tặng em, nhưng khi các bạn bắt gặp, tôi đã nói dối. Vật đó đã đến tay em, nhưng tôi lại tặng cho cô bạn khác, để trốn tránh tình cảm thật sự của tôi, tôi biết em rất buồn. Tôi thật ngốc.

G. biết ko, khi thấy em học vẽ để dự thi vào đại học kiến trúc, tôi cũng học vẽ để không thua G... Tôi đã chối từ ước mơ CNTT của mình để có thể cùng học với G.. Tôi thích vẽ, nhưng tôi chưa thích kiến trúc. Tôi biết đó là ngành mà nhiều người ước ao, nhưng thú thật tôi không thích, tôi chưa bao giờ nói điều đó với ai. Bởi tôi ko muốn xa G., tôi không muốn mọi người nói tôi ngốc nghếch, đơn giản tôi muốn học cùng với người mình thích, đơn giản là tôi có đủ khả năng và bản lĩnh để học kiến trúc. Nếu học cùng em ở đại học thì tôi sẽ ko cần ngỏ lời yêu quá sớm bây giờ, tôi nghĩ vậy đó, tôi luôn tìm cách trốn tránh mọi thứ, tôi luôn có cách để luồn lách, tôi tài lắm, tôi xấu lắm... Tôi cũng đăng kí những cours học luyện thi ngoài giờ với G., trừ những môn xã hội…em xịn quá mà.

Trong danh sách học sinh du học, tôi cũng có. Tôi đã cố gắng rất nhiều để không thua G. , mặc dù thành phố tôi đã đăng kí lại cách rât xa nơi em học nhưng tôi vẫn có nhiều cơ hội . Nhưng bỗng nhiên em nói sẽ không đi nữa, tôi hơi thất vọng, nhưng tôi vẫn quyết bay đi, không ở lại, tôi sẽ đến một chân trời khác. Tôi muốn hơn mọi người, để đến lúc nào đó tôi sẽ đủ can đảm để nói lời yêu. Đến một lúc nào đó, em phải ngưỡng mộ nhìn tôi như tôi nhìn em khi còn đi học.

Khi lớp ta chia tay nhau, đứa nào cũng rất buồn nhưng ko hề khóc, chúng ta chia tay trong niềm vui; có lẽ chỉ những người bạn thân thiết cùng nhau trải qua 12 năm học tập mới hiểu được, chúng ta xa nhau nhưng vẫn nghĩ về nhau. Bữa liên hoan hôm ấy, em đưa tôi viết những dòng lưu bút kĩ niệm, tôi vẫn nhớ, có một câu tôi viết cuối thư « khi nào gặp lai sẽ viết tiếp những lời dang dở ». Ban đầu, em cương quyết đòi tôi viết bằng được, khi tôi sắp viết « tôi thích G. hơn bất cứ ai trên đời », em giữ lấy cây bút trên tay. Hình như em đã hiểu, sau này chúng ta sẽ không thể nào bên nhau như thời học sinh nữa, tôi đã quyết định ra đi, em quyết định ở lại, có thể tôi sẽ quên em, em sẽ không còn nhớ tôi. Em đã lặng lẽ gấp quyển nhật kí còn dang dở, quay lưng bước đi. Tôi ngồi đấy… tôi biết đó là cơ hội cuối cùng để có thể gặp và nói yêu em.
Sau đó tôi không còn gặp G. nữa.


Tôi bay đi thật xa, đi tìm một chân trời mới, một tương lai tôi không thể nào có được nếu ở quê hương. Tôi biết rõ, em muốn đi học nhưng vì là con gái, chưa bao giờ đội nắng dầm sương, khó có thể chịu đựng khó khăn được nơi xứ người, bố mẹ cũng đã khuyên em ở lại. Em nói với tôi sẽ ở lại học hết đại học và sẽ đi khi tốt nghiệp vừa xong. 5 năm nữa, G. đã hứa với tôi vậy đó. Nhưng tôi sợ, trong 5 năm ấy tôi sẽ mất em.
Khi sang đây, tôi cố gắng quên em để chú tâm vào việc học vì tôi biết sẽ càng buồn thêm khi nhớ. Tôi biết tính em, biết rất rõ, nên tôi không trông chờ điều gì, tôi không trông chờ em nhớ đến tôi. Thời gian đầu, chúng ta còn viết thư thường xuyên cho nhau, càng ngày càng ít… và giờ đây, em xa quá, tôi không còn chút tin tức gì về em nữa, có lẽ tôi đã vuột mất em.

Tôi biết, 5 năm sau, khi tôi gặp mặt, có thể chúng ta chỉ xem nhau là bạn. 5 năm đủ để thay đổi một con người, đủ để xóa sach một tình yêu. Chúng ta vẫn còn rất trẻ, chúng ta có thể thay đổi rất dễ dàng. Tôi chỉ muốn lưu lại chút kí ức về em, nên tôi đã viết tiếp bức thư ấy, hi vọng sẽ có lúc em đọc được và hiểu được tình cảm của tôi, để biết rằng tôi rất yêu em. Bức thư ấy tôi đã viết rất lâu rồi. Từ năm cuối 12… tôi chưa có cơ hội gửi nó cho em, tôi đã mang nó theo bên tôi, tôi đã viết đi viết lại nhiều lần khi tôi nhớ em. Có lúc tôi đã muốn nói với em rằng tôi thích màu xanh da trời hơn màu hồng kia đấy !

2 năm trôi qua, tôi vẫn chưa có thành tích gì tốt đẹp vì có lẽ do tôi muốn chờ em đến rồi mới bắt đầu, như ngày trước, tôi vì em mà nỗ lực, phấn đấu để hơn em. Nhưng giờ đây, em không còn bên cạnh nhưng tôi vẫn quyết chú tâm vào việc học, tôi sẽ vì gia đình, vì tương lai. Tôi quyết định quên em, rời xa kiến trúc, tôi sẽ chuyển vào CNTT, nơi tôi đã từng mong ước. Tôi không còn muốn hơn em những chuyện nhỏ nhoi ấy nữa, tôi đã thay đổi… rất nhiều đấy. Phải không ?
Nếu một ngày nào đó, em bỏ quên tôi, tôi sẽ coi kỉ niểm tuổi học trò như một giấc mơ vụt qua. Tôi biết, tôi sẽ khó quên được em, tôi chưa bao giờ chấp nhận một người con gái nào khác.

Nếu vô tình em không còn yêu tôi nữa, nếu vô tình em nói rằng tôi yêu đơn phương… tôi sẽ không hề giận em và xem như đó chỉ là một tai nạn khó tránh được trong cuộc sống. Nhưng tôi vẫn mong rằng 3 năm sau, em sẽ bay đến miền đất này cùng với tôi, chúng ta sẽ cùng nhau học tập, em sẽ lại là đối thủ của tôi như ngày xưa. Và lúc đó tôi sẽ nói tôi yêu em, tôi yêu em rất nhiều. Hi vọng… Tôi sẽ chờ em 3 năm nữa.


Cho dù thế nào tôi vẫn muốn một ngày kia gặp lại, tôi sẽ viết tiếp những dòng lưu bút dang dở ấy : « Chúng ta mãi mãi là bạn thân, tình cảm đó không bao giờ thay đổi